Chuyện tâm linh số 14 : Bóng đêm trong căn nhà ở Đê La Thành

07/08/2019 - Lượt xem: 3,849

Đê La Thành: Con đường nặng về âm khí nhất Hà Nội. Các bác ở Hà Nội thì cũng biết khu Đê La Thành rồi đúng không ạ_Tại sao lại gọi là Đê La Thành thì e xin kể qua cho các bác nghe câu chuyện của em khi thuê trọ ở Đê La Thành 
ma1

ảnh minh họa, nguồn : internet
Ngày xưa nó là con đê để ngăn lũ từ sông Hồng, và hàng năm có đến hàng chục, hàng trăm vụ Không qua khỏi đuối, xác trôi dạt vào bờ, người dân thấy vậy lên thường an táng ở quanh đê. Bây giờ phố xá tấp nập rồi quanh khu này có rất nhiều chuyện kỳ lạ.
Và hôm nay tôi xin kể qua 1 số chuyện ở khu trọ tôi đang ở và chính tôi là người trực tiếp trải qua. Do chuyện hơi dài và tôi cũng không có khiếu kể chuyện nên e xin chia ra làm 2 phần

 


Phần 1 : Bóng đè
Đó là 1 buổi chiều tháng 6 sau khi đã xuống Hà Nội được 2 tháng tôi tìm được 1 công việc làm sắt và 1 căn nhà trọ để thuê ở khu Đê La Thành. Căn phòng trọ nằm sâu trong 1 cái ngõ nhỏ căn nhà 3 tầng, tầng 1 cho thuê bán hàng ăn tầng 2 là nhà chủ và tầng 3 thì cũng là phòng của tôi. Bước vào phòng tôi đặt túi đồ xuống,cái mùi phòng lâu không có người ở thật khó chịu,tôi sắn tay áo lên và dọn dẹp.
Cái phòng bé tẹo mà dọn xong cũng mệt phờ người,cũng đã tầm gần tối rồi định bụng nằm 1 lúc rồi đi ĸıếм cái gì đó bỏ bụng. Đặt lưng xuống chiếc giường tôi thiếp đi,trong cơn mê tôi mơ thấy có dáng 1 người đàn ông cao to, mặt nhìn ko rõ, quần xắn đầu gối, áo thụng thụng, đội mũ tai bèo, tay cầm đòn gánh, cứ đi đi lại lại giữa phòng, mỗi lần tôi định ú ú ớ ớ thì người đàn ông đó quay ra gừ lên 1 cái rồi vụt cái đòn gánh vào lòng bàn chân tôi.
Nhìn xung quanh mọi thứ vẫn bình thường nhưng nó cứ ảo ảo thật thật,ngó ra phía cửa thì tôi nghe rõ có tiếng bước chân lên cầu thang ( cầu thang gỗ nên dù có đi chân đất bước thật nhẹ thì thằng nào tai thính vẫn nghe được loáng thoáng ).
Cầu thang từ tầng 2 lên tầng 3 có chục bậc mà sao nó bước lâu ძã мап,tôi cứ căng mắt chờ mà không thấy ai lên.Người đàn ông khi nãy thì cứ đi xung quanh phòng,miêng tôi như cứng lại,không thể la hét được.
Tay tôi cố gắng vùng vẫy, mắt chảy nước mắt, miệng há ra mà không kêu được, cứ nhìn lên trần nhà trong vô vọng,đúng lúc đó có tiếng bà chủ nhà gọi tôi xuống để làm gì đó thì tôi giật mình ngồi dậy,mồ hôi nhễ nhại.
Tôi ngồi trên giường,đèn vẫn còn sáng, ko có ai, cửa vẫn còn đóng, mọi thứ im lặng đến lạ,tôi như hoàn hồn đứng lên đi rít hơi ᴛʜυṓс thì bàn chân tôi,nhất là cái ngón chân và lồng ngực đau đúng như có người vừa đáɴʜ và rút chân mình vậy,hôm đó có rất nhiều chuyện nữa sảy ra.

 

 


Phần 2 : Hiện Tượng Quái Lạ
Buổi tối hôm đó,tôi nằm suy nghĩ về những gì mình đã gặp lúc tối,người đàn ông đội cái mũ tai bèo,tay cầm Ɖὸп gánh là ai ???,hàng ngàn,hàng vạn câu hỏi trong đầu tôi,nhưng thôi cũng muộn rồi đi ĸıếм cái gì lót dạ đã,tôi xuống chợ Nguyễn Phúc Lai ( chắc các bạn ở Đê La Thành gần Đại Học Văn Hóa thì cũng không lạ gì cái chợ này ).
Lúc đó tầm 20h,tôi vào 1 hàng bán bún,gọi 1 bát bún vừa ăn tôi vừa nghĩ xem tối nay có nên về ngủ không,mà không ngủ ở đấy thì tôi biết ngủ ở đâu đêm nay đây? đáɴʜ liều vậy,ăn uống xong xuôi đi về cũng đã gần 21h,tôi mở cánh cửa mà trong lòng đầy ắp lo âu.
Tầng 1 thì là hàng ăn,người ta chỉ bán đến trưa rồi nghỉ,mà hôm nay 2 ông bà chủ nhà cũng đi đâu mà giờ chưa thấy về,nhìn căn nhà tối om từ tầng 1 đến tầng 2. Chỉ có duy nhất ánh điện yếu ớt hắt ra từ cửa sổ phòng tôi,tôi đi vào mở đèn cầu thang và từ từ bước lên phòng.
Lên đến tầng 3 tôi định mở cửa vào phòng,tự nhiên có 1 tiếng động ở căn phòng đối diện,tôi giật mình chợt nhớ ra ông bà chủ nhà bảo căn phòng đó không có người ở và dùng để làm phòng thờ,nghe tiếng động tôi giật bắп mình,có lẽ nào lại là trộm không? nhưng chợt nhận ra đây là tầng 3 thì trộm nào mà leo vào được,thôi cứ chắc cú vậy,đằng nào nó cũng là cái phòng thờ thôi mà,mở cửa ra ngó cái xem sao.
Tôi bước đến gần,tiếng động ngày càng lớn_như có người đang lục lọi đồ gì trong đó vậy,lấy hết can đảm tôi mở cửa ra,tiếng động liền biến мấᴛ,tôi lần mò cái công tắc đıệɴ và bật lên,ở giữa là 1 cái ban thờ thật là lớn,nhưng điều đặc biệt là nó chỉ có duy nhất 1 tấm ảnh của 1 cô gái trung tuổi và 1 cái đĩa bày hoa quả,trên cái đĩa đấy đặt 1 cái khăn lụa màu tím,tôi thắc mắc là tại sao lại không có bát hương ?
Nhưng thôi đó là ban thờ nhà người ta,người ta thích đặt cái gì hay làm cái gì thì kệ,không phải việc của mình,may mà không phải là trộm.
Đột nhiên tôi có cảm giác như có ai đang nhìn chằm chằm vào mình từ đằng sau vậy,tôi quay lại thì đó là ông D chủ nhà và bên cạnh ông ấy là 1 cô gái,quái lạ ông ấy về lúc nào mà mình không biết nhỉ ông ấy hỏi tôi “ mày làm gì ở đây ?" tôi liền giải thích “ Nãy cháu thấy có động,tưởng trộm lên cháu sang ngó xem,chứ không có ý gì đâu ạ,mà bác về khi nào thế,cô này là cháu bác ạ” .
Thấy nét mặt ông ấy có chút không vừa ý lên tôi xin lỗi thêm lần nữa rồi rút về phòng thật nhanh,trong đầu tôi nghĩ ông này có phải ma không mà đi về đến 1 tiếng động nhỏ cũng không nghe thấy,tôi không để ý đến nữa liền máy ra chơi vài ván Liên Quân,tiếng cửa sắt mở ra .Lúc đó là khoảng 22h15,bà V vợ ông D gọi tôi xuống “ Đ ơi,xuống đây tao bảo” ,tôi liền vứt máy ở đó chạy xuống thì bà ấy quát tôi “làm gì ở trong nhà mà sao đèn đıệɴ bật hết lên thế này” tôi trả lời “ Ơ nãy cháu tưởng bác D ở dưới nhà cơ mà ạ".
Mày có bị làm sao không đấy,tao với ông ấy vừa mới về,chứ làm gì có ai ở nhà này ngoài mày đâu,tao nhắc nhở lần đầu đấy,lần sau mà như này tao đuổi thẳng cổ”,như 1 gáo nước lạnh hắt vào mặt tôi vậy trong đầu tôi lại rối bời .
CÁI ÔNG D LÚC NÃY LÀ SAO? CÁI CÔ GÁI ĐỨNG CẠNH ÔNG ẤY LÀ AI ?Bình tĩnh lại thì tôi nhớ ra cô gái đấy chính là cô gái trong tấm ảnh thờ ,mới chuyển đến còn chưa chọn vẹn 1 ngày mà sao lại lắm chuyện kì lạ sảy ra quá vậy? tôi như người мấᴛ hồn,chạy thật nhanh lên phòng,cắm tai nghe và nghe nhạc, cố nhắm mắt nhưng hình ảnh của ông D và cô gái lúc nào cũng hiện ra trong đầu,và tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi giật mình tỉnh dậy nhìn đıện thoại lúc này là 2h42,tiếng đàn nhị trong đêm nghe rõ mồm một,tôi tự nhủ trong đầu “ mẹ!thằng nào đêm hôm dở hơi còn đàn ca sáo nhị gì không biết”. Lần mò ra nhà vệ sinh thì lại tiếng đàn lại rõ hơn, và còn hơn nữa là nó phát ra trong cái căn phòng thờ đối diện với phòng tôi, tôi dí sát tai vào cửa thì lại không nghe thấy gì nữa.
Định quay lưng đi thì đôi chân tôi tê cứng,không nhúc nhích được,giữa tháng 6 mà người tôi lạnh toát,tôi gắng lấy hết sức bình sinh để bước về phía phòng tôi,nhưng không thể,như có 1 sức mạnh vô hình nào đó kéo chân tôi lại.
Rồi tôi nhìn thấy 3 người,mặc áo lính tay cầm ѕúng đi từ phòng tôi bước ra cầu thang để xuống tầng 2, người nào người lấy máu me be bét,mặt trắng ởn,tiếp ngay sau là 1 bà cụ, đội 1 cái nón rách,tay xách cái làn màu đỏ,1 người đàn ông đội cái mũ cối, cầm theo đó là cây đàn nhị mục nát,đặc biệt là người nào người lấy bụng cũng to như chết trôi vậy.
Tôi gắng bước đi nhưng không được,đôi chân tôi như bị trôn ở đây vậy, 5 người họ cứ đi từ từ xuống đến giữa cầu thang nối liền tầng 3 với tầng 2 thì biến мấᴛ,tôi lẩm nhẩm trong đầu ”con mới đến ở_có điều gì sai mong các người tha thứ,xin đừng trêu con nữa” .Lẩm nhẩm 1 lúc thì chân tôi bình thường,tôi chạy thật nhanh vào phòng,chùm chăn kín đầu…đêm đó tôi không ngủ
Ngày hôm sau tôi đi tìm phòng trọ mới
Trên đây là câu chuyện về lúc tôi thuê trọ ở khu Đê La Thành. Thật sự căn nhà đấy có rất nhiều điều kinh dị, bây giờ cô bán bún đã chuyển đi, căn nhà đó không ai thuê, và cũng đang rao bán, tôi sẽ không tiết lộ địa chỉ đâu ( tại người ta đang rao bán nhà, mình làm thế không hay ).

»Chuyện tâm linh số 12 : Ma nước
»Chuyện tâm linh: Tượng đài Thương Tiếc
»Chuyện tâm linh: Ca sĩ Chế Linh kể chuyện rùng rợn trong nghề hát
»Chuyện tâm linh: Chuyện ma có thật ở Sài Gòn
»Chuyện tâm linh : Truyện ma trước năm 1975

Nguồn: truyenmacothat

»Hai vùng đất phát đế vương nổi tiếng Việt Nam
»“Lời nguyền” ở vùng đất phụ nữ vào là chết hoặc phát điên?
»Người cổ đại "nắm giữ" hình ảnh UFO đến Trái Đất? Những hình ảnh sau là minh chứng
»Để trẻ một mình trong xe hơi dưới trời nóng nguy hiểm thế nào?
»Điều hối hận lớn nhất của Albert Einstein