Hồ sơ số !: Tiếng vọng từ một chiều không gian khác (P1)

30/07/2019 - Lượt xem: 765

Ca3e F1le !: ecThoHEes oLf
aIGHTNnoINGtheMr dimAensioNn
Hồ sơ số !: Tiếng vọng từ một chiều không gian khác
Hồ sơ: Z&(78ts8*
Ngày:24/6/1981
Địa điểm: Birming, Oregon
Đối tượng: Jamie Smith
Entity: &dwg898&Gdw89a#@$%*<br< a=""> />

----------------------------------------

hs6a
“Chúng tôi có một truyền thuyết trong thành phố của chúng tôi, một trong nhiều câu chuyện dân gian địa phương nho nhỏ, không đáng để chú ý tới. The Lightning Man (Người sét).”

Ghi chép của em trai tôi bắt đầu như thế. Ghi chép tiếp tục với việc kể rằng cậu ấy bị săn đuổi bởi con quái vật đó và cuối cùng bị giết chết bởi nó. Vấn đề là, thị trấn của chúng tôi không có truyền thuyết nào như vậy, không có Lightning Man, và em trai của tôi thì không bị chết. Mặc dù vậy, một vài đoạn trong câu chuyện của cậu ấy khớp với các chi tiết trong đời thật. Cậu ấy vừa chuyển tới một ngôi nhà mới ở ngoài rìa thị trấn, và mô tả về ngôi nhà trong ghi chép rất chính xác.

Sau khi viết ghi chép này Randy rơi vào tình trạng hôn mê và được đưa đến một bệnh viện ở phía bên kia của thị trấn. Trong một vài tuần đầu, tôi chấp nhận chuyện đó như mọi người khác, nhưng sau đó tôi cũng bắt đầu nhìn thấy các thứ, những hình ảnh sống động lóe lên trong chốc lát. Tình trạng đó gia tăng và cuối cùng tôi có thể nhìn thấy cả một chuỗi sự kiện kéo dài.

Trong những “hình ảnh” đó, tôi trải nghiệm cuộc sống như thể Randy đã thực sự qua đời. Tôi cảm thấy mất mát, đau đớn, và tôi học cách tiếp tục sống mà không có sự hiện diện của cậu ấy. Nó thực sự giống một cách kỳ lạ với những cảm xúc mà tôi đang trải qua lúc này. Đối mặt với chuyện Ryan bị hôn mê, tôi cũng rất đau đớn và cảm thấy mất mát. Đó cũng là lúc tôi quyết định điều tra toàn bộ chuyện này và xem có gì mờ ám với cái bệnh viện đó không. Chúng tôi đã có một bệnh viện chính ở trung tâm của thị trấn và như thế dường như đã là quá đủ để phục vụ cho nhu cầu của mọi người ở đây. Thêm vào đó, chúng tôi cũng có nhiều bác sĩ tư chăm sóc cho những người già trong thị trấn. Tại sao lại xây dựng thêm một bệnh viện khác và đặt nó ở xa khu vực trung tâm? Với tôi, nó có vẻ mờ ám lắm.


Hồ sơ địa phương không cung cấp thêm thông tin gì nhiều. Ở bên ngoài nó chỉ là United Birming General Hospital Birming (Bệnh viện liên hợp đa khoa Birming), cũng là một cái tên lạ nữa. Với tôi, ngoại trừ phần “Bệnh viện đa khoa”, nó nghe như tên của một cái nhà thờ vậy, bạn biết đấy. Tôi cũng hỏi mọi người xung quanh, hóa ra rằng với bọn nhóc và những người trẻ tuổi, gốc gác của cái bệnh viện đó chỉ như là một câu chuyện đồn đại với những thông tin không rõ ràng. Chỉ biết là có một vài người trong thị trấn bị hôn mê, được đưa tới cái bệnh viện đó, và về cơ bản là không có ai còn nhìn thấy họ nữa. Có nhiều biến thể khác nhau nhưng nhìn chung các câu chuyện đó đều như thế.

 

Những người trong tầm 20-30 tuổi không biết gì hơn về cái bệnh viện đó, giống như tôi vậy. Bất cứ ai lớn tuổi hơn tuyệt đối sẽ không nói gì về nó hoặc tỏ thái độ vô cùng giận dữ, thù địch với tôi. Thậm chí còn có một vài nhân viên cảnh sát tới nhà tôi, yêu cầu tôi ngừng việc “gây rối, kích động cộng đồng” lại, và họ sẽ bỏ qua cho tôi lần này bởi “mất mát” mà tôi đang phải chịu đựng.

Không còn lựa chọn nào khác, tôi chỉ có thể từ bỏ và chấm dứt toàn bộ chuyện này, hoặc tôi có thể cố gắng đột nhập vào United Birming General Hospital Birming. Tôi đã thực sự nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ, nhưng những “hình ảnh” mà tôi thấy ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Thời điểm đó, tôi hành động như một người bị hoang tưởng nặng và tự nhốt mình trong nhà trong một thời gian dài. Tôi nghĩ rằng có lẽ sẽ phải mất nhiều ngày hoặc tuần liên tiếp trôi đi trước khi tôi có thể ra khỏi nhà, và tôi bắt đầu nhìn thấy Lightning Man săn đuổi tôi. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy một cặp mắt phát sáng đang chăm chăm nhìn vào, thực sự là vô cùng khủng khiếp. Tôi có linh cảm rằng khi hắn ta bắt được tôi trong những “hình ảnh” đó, tôi có lẽ cũng sẽ rơi vào tình trạng hôn mê giống Ryan. Do đó, không làm gì cả và chờ hắn tới bắt tôi không phải là một lựa chọn có thể chấp nhận được.

Tôi mất một vài ngày để quan sát và tìm hiểu cái bệnh viện đó. Nó không có những bức tường khổng lồ hay cả đống người canh gác hoặc bất cứ điều gì tương tự. Tôi nhận thấy là chỉ có một ít nhân viên bảo vệ, các bác sĩ ra ra vào vào cả ngày, và chỉ có một số ít ở lại qua đêm. Từ việc quan sát các phòng vẫn còn sáng đèn vào buổi tối, tôi suy luận rằng họ chỉ ở trong một khu vực của bệnh viện suốt cả đêm, còn các bảo vệ thì thi thoảng đi tuần vòng quanh sau vài tiếng.


Kế hoạch của tôi là đột nhập vào ban đêm, không phải tất cả các cửa sổ đều được đóng chặt và một số bác sĩ còn mở hé ra để thoát nhiệt. Tôi chỉ cần mở cửa sổ và lẻn vào khu vực không có người ở. Sau đó tôi sẽ sục sạo trong tòa nhà, xem mình có thể tìm thấy những gì.

Tôi đột nhập vào một cách dễ dàng và thấy mình ở trong một văn phòng. Tôi lục lọi một chút nhưng hầu hết các tài liệu tôi tìm thấy chỉ là các báo cáo ngân sách. Tôi nhận thấy họ đã nhận được một lượng lớn tiền mặt từ một số tổ chức, có thể là một nhánh của chính phủ hoặc một cái gì đó tương tự. Tôi rời khỏi căn phòng đó và đi tới một hành lang lớn hơn. Không phòng nào có tên thu hút sự chú ý của tôi cho đến khi tôi đi ngang qua một sảnh lớn với cái tên: "Bệnh nhân tên từ P tới T”. Tôi nghĩ rằng Randy có thể nằm trong đó và tôi muốn gặp cậu ấy. Thêm vào đó, tôi cũng muốn tìm hiểu xem họ làm gì với những bệnh nhân họ giữ ở đây.


Căn phòng lớn một cách đáng kinh ngạc với đầy giường bệnh và các loại máy móc. Mỗi bệnh nhân dường như đều có một thứ giống như mặt nạ dưỡng khí trùm qua đầu với các ống cắm vào miệng và dây nhợ ở phía sau cổ. Cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy Randy. Nhìn thấy cậu ấy trong tình trạng như vậy, tôi gần như bị suy sụp trong một hoặc hai phút. Chúng tôi thực sự thân thiết, gắn bó với nhau và thật là đau đớn khi nhìn thấy em trai tôi như vây, giống máy móc hơn là con người. Tôi thậm chí còn không thể nhìn thấy khuôn mặt của cậu ấy.

Có một tập giấy gắn với giường bệnh của cậu ấy, nên tôi cầm lên và đọc lướt qua. Có rất nhiều thông tin mà tôi thậm chí còn chẳng thể hiểu nổi như liều lượng thuốc men cùng nhiều thuật ngữ y học khác. Ở một vài trang cuối, tôi bắt đầu tìm thấy những thông tin có liên quan đến trải nghiệm và ghi chép của Randy về Lightning Man.

Tôi nghĩ rằng giờ cũng là một thời điểm tốt để nói thêm là tôi chưa từng kể với bất kỳ ai về việc tôi đã đọc những ghi chép của Randy. Tôi là người đã tới và tìm thấy cậu ấy trong tình trạng hôn mê. Sau khi gọi 911, tôi tìm thấy các ghi chép trong một căn phòng khác và xem xét chúng thật kĩ. Tôi cất chúng đi và chưa bao giờ nhắc đến chúng kể từ đó. Vào thời điểm đó tôi phải đối mặt với bi kịch xảy ra với Randy và không có cả thời gian mà suy nghĩ về chúng. Từ những gì tôi tìm hiểu được, tôi nghĩ rằng mình sẽ gặp rắc rối nhiều hơn nếu những người này biết rằng tôi đã đọc các ghi chép vào thời điểm đó.

 


Tập giấy liên tục đề cập đến một cái gì đó gọi là "Converging Point" (Điểm Hội tụ) và “Dimensional Bleeding” (Sự rò rỉ chiều không gian). Sự lặp lại của các thuật ngữ đó khiến tôi nghĩ rằng các bác sĩ cho rằng một sinh vật ở một chiều không gian khác hoặc một cái gì đó tương tự đã khiến Randy rơi vào tình trạng hôn mê. Các "Dimensional Bleeding" có thể ám chỉ tới các “hình ảnh” mà tôi nhìn thấy. Như vậy là các sự kiện liên quan tới Lightning Man cũng đang xảy ra trong một chiều không gian khác? Và "Converging Point" có thể là thời điểm bạn rơi vào tình trạng hôn mê, khi The Lightning Man giết chết bạn. Tôi không biết điều đó có đúng không, nhưng đó là những gì tôi rút ra được sau khi đọc bản báo cáo. Tôi nhìn quanh phòng, quan sát các bệnh nhân khác và nhận thấy rằng tôi biết một số người trong số đó. Họ là những người mà tôi chắc chắn là đã đi học đại học và định cư ở nơi khác. Gia đình của họ không bao giờ tiết lộ bất cứ điều gì từng xảy ra với họ.

Tôi nghe tiếng bước chân hướng về phía mình, nên tôi cúi xuống trốn dưới một giường bệnh. Vài phút trôi qua và không có ai bước vào phòng, nhưng chỉ thế thôi cũng đủ làm tôi phát hoảng lên rồi. Tôi rời khỏi bệnh viện theo cái cách mà tôi đã đột nhập vào, trở về nhà và có một giấc ngủ khó khăn.

Ngày hôm sau tôi đến nhà cha mẹ của một trong những cô gái tôi đã nhìn thấy trong phòng bệnh nhân. Cô ấy hơn tôi một tuổi hoặc hơn, và thông tin cuối cùng mà tôi biết về cô ấy là cô ấy vẫn đang học ở trường đại học để trở thành một bác sĩ. Cha cô ấy mở cửa và tôi ngay lập tức đề cập tới con gái của ông. Tâm trạng của ông ấy thay đổi ngay lập tức. Ông bảo tôi rời đi và đã bắt đầu đóng cửa lại khi tôi nói với ông ấy rằng tôi đã nhìn thấy cô ấy trong bệnh viện đêm qua và hỏi ông tại sao tất cả mọi người đều nghĩ rằng cô ấy vẫn đang ở trường đại học. Ông ấy mở cửa trở lại với tâm trạng lại thay đổi một lần nữa. Trông ông ấy vô cùng hoảng sợ, suy sụp, và ông bắt tôi phải hứa sẽ không bao giờ lặp lại những điều ông sắp nói cho tôi với bất cứ ai khác. Con gái của ông ấy đã đi học ở trường đại học được một thời gian như tôi nghĩ nhưng rồi cô ấy rơi vào tình trạng hôn mê. Các bác sĩ tại United Birming General Hospital Birming đề nghị sẽ trả người đàn ông và gia đình ông một khoản tiền lớn nếu họ để cô ấy ở bệnh viện và vờ như thể cô ấy vẫn còn đang đi học đại học. Ông cũng nói thêm là ông nghi ngờ rằng gia đình ông ấy không phải là người đầu tiên tham gia một thỏa thuận như vậy và tôi không nên hỏi quá nhiều câu hỏi hơn bởi nó có thể gây nguy hiểm cho gia đình hoặc bản thân tôi. Tôi nói lời tạm biệt và trở về nhà, mất nhiều ngày suy nghĩ, cố gắng nắm bắt thực tế mà tôi đang trải qua.

Sau đó, tôi nhìn thấy một “hình ảnh” khác. Theo đó, Lightning Man đột nhập vào nhà của tôi và thực sự tấn công tôi. Tôi cố gắng chạy trốn nhưng cuối cùng nó chạm được vào tôi và phóng điện qua cơ thể tôi. Tôi cảm thấy mình mất đi ý thức khi cơn đau xuyên qua người tôi và sau đó tôi tỉnh dậy. Tôi thức dậy với một chiếc mặt nạ đeo quanh mặt mình có nhiệm vụ cung cấp oxy và cho tôi ăn một thứ chất lỏng có vị kinh tởm. Tôi nhận ra là mình đang ở trong bệnh viện.
Tôi kinh hãi và cố gắng kéo cái mặt nạ ra. Nó vướng vào những cái dây gắn ở phía sau cổ của tôi và khiến cho tôi đau hơn. Tôi bình tĩnh lại và từ từ kéo những cái dây ra ngoài. Nó làm tôi đau nhưng tôi khá chắc là nó sẽ không gây bất kỳ tổn thương vĩnh viễn nào. Sau khi đã gỡ dây ra, tôi từ từ tháo bỏ mặt nạ và kéo những cái ống ra khỏi miệng tôi. Những cái ống đó thực sự luồn sâu xuống cổ họng của tôi và tôi bắt đầu cảm thấy buồn nôn khi cố gắng gỡ bỏ chúng ra. Với đôi mắt không còn bị che lấp bởi chiếc mặt nạ, tôi nhận thấy rằng mình đang ở trong căn phòng bệnh nhân đó một lần nữa, trên một chiếc giường bên cạnh em trai tôi. Thật may, lúc đó là ban đêm và không có ai xung quanh phát hiện ra tôi đã tỉnh lại, hoặc ít nhất là tôi đã nghĩ như vậy. Hóa ra cái máy gắn với tôi đã nhận ra sự khác thường và gửi báo động. Tôi đợi đằng sau cánh cửa cho tới khi một số bác sĩ tới gần nó và tôi đẩy cửa ra thật mạnh từ bên trong. Tôi khá chắc là tôi đã làm gãy mũi người bác sĩ ở gần cửa hơn, còn người kia thì quá bận chăm sóc cho đồng nghiệp của mình và không thể đuổi theo tôi nữa.
Tôi tìm đường quay trở lại văn phòng tôi đã lẻn vào lần trước và sử dụng cái cửa sổ đó để trốn thoát. Tình trạng hoang tưởng trở nên nặng hơn, nên thay vì đi bộ trở về nhà của mình, tôi chậm rãi đi vòng qua thị trấn một cách thận trọng tới nhà của bố mẹ tôi. Họ đã rất ngạc nhiên và sợ hãi khi nhìn thấy tôi. Rõ ràng tôi đã rơi vào tình trạng hôn mê khoảng hai tuần trước. Tôi cảm thấy sốc và thất vọng khi biết là mình đã hôn mê trong hai tuần và thậm chí còn sốc hơn khi tỉnh lại lần nữa. Tôi nhớ là Lightning Man đã chạm vào tôi trong “hình ảnh” cuối cùng. Cha mẹ tôi nói với tôi rằng họ đã được hối lộ để giữ bí mật chuyện tôi bị hôn mê và rằng họ đã nhận được tiền từ United Birming General Hospital Birming. Tôi bảo họ ngồi xuống và nói với họ tất cả mọi thứ tôi biết tại thời điểm đó. Gần như tất cả mọi thứ mà tôi đang nói với bạn lúc này. Cha tôi ngồi lặng im suy nghĩ một lúc và sau đó nói với tôi rằng tôi có thể trốn ở đây với họ trong vài ngày tới. Ông có một vài người bạn mà ông có thể liên lạc và ông nghĩ là họ có thể giúp được. Những người đó chỉ cho ông tới một tổ chức của chính phủ chuyên về các vấn đề như thế này và đó là lý do mà tôi ở đây, viết những điều này.
Một thông tin duy nhất mà tôi có thể cung cấp thêm cho bạn là tôi lại bắt đầu nhìn thấy các “hình ảnh”. Tôi nghĩ rằng Lightning Man không giết chết tôi nhưng sự tiếp xúc với hắn đã khiến tôi trong “hình ảnh” ngất đi, cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng hôn mê ngắn hạn của tôi. Nhưng hắn ta đang tới rất gần rồi. Tôi nghĩ rằng tôi chỉ thấy một hoặc hai “hình ảnh” nữa trước khi hắn bắt tôi và sau đó tôi có thể sẽ rơi vào tình trạng hôn mê một lần nữa. Vậy nên, các anh có thể giúp tôi, đúng không?
Lời nhắn của T: Tôi không định liên hệ với bạn sớm thế này nhưng không thể thay đổi được chuyện đã rồi. Bạn sẽ không bị tấn công một lần nào nữa, tôi chắc chắn về điều đó. Bạn chỉ cần tập trung vào việc đăng tải những thông tin này. Tôi sẽ sớm liên lạc lại với bạn.
( còn tiếp )

Tên dịch giả: Binzo
Nguồn: reddit